Bước vào cư xá Thanh Đa, thời gian như chậm lại
Cảm giác đầu tiên khi bước vào cư xá Thanh Đa là sự yên tĩnh rất nhẹ nhàng. Không phải kiểu tĩnh lặng tuyệt đối, mà là thứ yên của sinh hoạt thường ngày: người đi lại, trẻ con chơi đùa, vài tiếng gọi nhau vọng từ căn hộ này sang căn hộ khác.

Những hành lang dài mở ra hai phía, không khép kín. Ánh sáng tự nhiên tràn vào, tạo thành những mảng sáng tối rõ rệt trên nền tường đã ngả màu theo năm tháng. Ở đây, không gian không ép con người phải vội. Không ai bước nhanh một cách cần thiết, cũng chẳng có cảm giác bị thúc giục bởi thời gian.

Thanh Đa giống như một khoảng đệm giữa thành phố hiện đại và ký ức đô thị cũ - nơi mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, nhưng chậm hơn một nhịp.
Nét đẹp kiến trúc của cư xá Thanh Đa qua năm tháng
Kiến trúc của cư xá Thanh Đa không cầu kỳ. Những khối nhà được xây dựng với mục đích rõ ràng: để ở. Không trang trí thừa, không chi tiết phô trương. Hành lang rộng, cầu thang lộ thiên, các căn hộ mở ra không gian chung, tất cả đều hướng đến sinh hoạt tập thể.

Theo thời gian, lớp sơn cũ phai dần, bê tông lộ ra những vết nứt nhỏ. Nhưng thay vì làm không gian trở nên nặng nề, những dấu vết ấy lại tạo cho cư xá một vẻ trầm mặc rất riêng. Kiến trúc không cố giữ vẻ mới mẻ, mà chấp nhận để thời gian đi qua và để lại dấu ấn của nó.

Ở Thanh Đa, cái đẹp không nằm ở sự hoàn hảo, mà nằm ở sự quen thuộc. Một vẻ đẹp chỉ có thể cảm nhận khi đứng đủ lâu và nhìn đủ gần.
Những bậc thang cũ và dấu vết của thời gian
Nếu phải chọn một chi tiết tiêu biểu cho cư xá Thanh Đa, đó có lẽ là những bậc thang. Cầu thang ở đây không chỉ để đi lại, mà còn là nơi ghi nhớ thời gian một cách rõ ràng nhất.


Tay vịn đã mòn, bậc thang không còn sắc nét như ngày đầu. Mỗi vết tróc sơn, mỗi góc cạnh bo tròn đều là dấu chân của những người đã đi qua. Bao thế hệ cư dân đã bước lên, bước xuống những bậc thang ấy. Trẻ em đi học, người lớn đi làm, trở về nhà, rồi lại tiếp tục một vòng sinh hoạt quen thuộc.


Thời gian ở Thanh Đa không được che giấu. Nó hiện diện ngay trên những chi tiết nhỏ nhất, đủ để người ta nhận ra rằng nơi này đã sống cùng thành phố rất lâu.
Khi đời sống vẫn tiếp diễn giữa kiến trúc đã cũ
Dù kiến trúc đã cũ, đời sống bên trong cư xá Thanh Đa vẫn tiếp diễn một cách tự nhiên. Trẻ con chơi đùa ngoài hành lang, chạy từ đầu dãy nhà này sang dãy nhà khác. Không cần công viên hiện đại, không cần khu vui chơi được thiết kế sẵn, hành lang và khoảng sân chung đã đủ để chúng có một không gian tuổi thơ.

Người lớn đi lại chậm rãi, quen mặt nhau. Những cuộc chào hỏi ngắn, vài câu trò chuyện vụn vặt đủ để duy trì mối liên kết cộng đồng. Cư xá không phải nơi người ta sống tách biệt sau những cánh cửa khép kín, mà là một không gian chung, nơi đời sống cá nhân và tập thể đan xen.


Chính những sinh hoạt bình thường ấy khiến Thanh Đa không trở thành một khu nhà cũ bị lãng quên, mà là một nơi ở đúng nghĩa, nơi con người gắn bó lâu dài.
Cư xá Thanh Đa – một lát cắt còn sót lại của Sài Gòn
Cư xá Thanh Đa không đại diện cho toàn bộ Sài Gòn, nhưng nó giữ lại một phần rất thật của thành phố này: một Sài Gòn của đời sống tập thể, của những không gian chung, của nhịp sống không quá vội vàng.


Trong khi nhiều khu vực khác thay đổi nhanh chóng, Thanh Đa vẫn giữ được cấu trúc và nếp sinh hoạt cũ. Không phải vì không thay đổi, mà vì sự thay đổi ở đây diễn ra chậm và thận trọng hơn.


Kết
Đến hôm nay, cư xá Thanh Đa vẫn hiện diện như một lát cắt rõ ràng về cách người Sài Gòn từng nghĩ và từng sống trong một không gian tập thể. Bên trong cư xá, người ta có thể thấy rõ một Sài Gòn đã từng tồn tại. Một Sài Gòn không hào nhoáng, không phô trương, nhưng đủ ấm áp để người ta muốn ở lại lâu hơn.
—---------
CREDIT:
- Photography: Luan Nguyen
- Content: Hoài Hà
- Design: Phuong Nguyen





















