Một buổi sớm ở Đông Hưng
Thành phố Đông Hưng (Dongxing) là một thành phố biên giới quan trọng thuộc tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc, nằm ngay đối diện với thành phố Móng Cái (Việt Nam) qua sông Bắc Luân. Nhắc đến Đông Hưng, nhiều người nghĩ ngay đến nhịp sống giao thương sôi động, nơi người Việt và người Trung qua lại mỗi ngày. Vậy mà khi mặt trời chưa kịp lên cao, thành phố ấy khác hẳn.
Không xe máy, không tiếng người, không có những nhóm thương lái hối hả như ta vẫn tưởng. Chỉ có sự trống trải bao phủ, khiến bước chân người đi ngang như vang hơn bình thường.
Sự im lặng ấy không tạo cảm giác lạnh lẽo, nó giống như một khoảng nghỉ - một nhịp hít vào - để thành phố gom lại năng lượng trước khi bước vào ngày mới.

Thành phố biên giới gần một bước chân, nhưng khác biệt xa một nhịp thở
Điều lạ lùng là: chỉ cần băng qua cây cầu Bắc Luân, mọi thứ đã khác.
Nếu như ở bên Móng Cái, buổi sáng có thể tấp nập, tiếng xe, tiếng mở cửa hàng, tiếng người gọi nhau. Nhưng bước sang Đông Hưng, không khí thay đổi hẳn. Kiến trúc vuông vức, đường lớn kẻ thẳng, hàng cây sắp đặt trật tự. Thỉnh thoảng chúng ta bắt gặp những dãy nhà cổ với màu sắc mang đậm nét Trung Hoa.

Cảm giác ấy giống như đứng giữa hai thế giới chỉ cách nhau một dòng sông. Có lúc ta thấy gần gũi, có lúc lại như cách xa hàng ngàn cây số.
Đông Hưng vì thế vừa thân quen, vừa xa lạ - một thành phố khiến người ta phải dừng lại để quan sát kỹ hơn.


Tháp Văn Xương - nét cổ giữa lòng thành phố
Tới Đông Hưng không thể không ghé thăm tháp Văn Xương (hay còn gọi Tháp Vạn Xương), một biểu tượng kiến trúc nổi tiếng của thành phố. Tháp nằm trong Công viên Hữu nghị Trung - Việt, gần sông Bắc Luân, nổi tiếng là điểm check-in thu hút du khách. Ngọn tháp 7 tầng hình bát giác, mái hiên xếp lớp như những nếp gấp thời gian, đứng vững giữa nền trời nhợt sáng của buổi sớm. Dù chỉ là một điểm kiến trúc nhỏ, nơi đây lại tạo cho người ta cảm giác như đang bước vào một Đông Hưng rất khác.

Tháp Văn Xương tượng trưng cho trí tuệ, học vấn và sự thịnh vượng trong văn hoá Trung Hoa. Có lẽ vì vậy mà khi nhìn nó trong sự tĩnh lặng của buổi sớm, ta cảm thấy nơi đây như đang kể một câu chuyện khác – câu chuyện của thời gian, của những giá trị không bị nhịp sống hối hả cuốn trôi.

Trong khoảnh khắc ấy, thành phố không còn là điểm buôn bán nhộn nhịp. Đông Hưng trở thành một nơi có chiều sâu, có ký ức, có chút trầm mặc mà người lữ khách phải dừng lại để cảm.

Miếu Quan Đế - ngôi miếu với niên đại gần 200 năm
Rời tháp Văn Xương chỉ một đoạn, miếu Quan Đế hiện ra với sắc đỏ và vàng đặc trưng – màu của tín ngưỡng, của uy quyền và của lòng trung nghĩa. Ngôi miếu này là địa điểm thờ cúng Quan Vũ, một vị tướng nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc với niên đại gần 200 năm. Đền không lớn, nhưng đứng trước cổng, ta có thể cảm nhận được một sự tôn nghiêm khó diễn tả.

Bước vào miếu, mùi hương trầm thoảng nhẹ như kéo thời gian chậm lại. Không còn tiếng gió mạnh ngoài phố, cũng chẳng còn những lo toan của chuyến đi. Trong những bức tượng, những hoa văn chạm trổ, ta thấy một phần linh hồn của người Hoa: trọng nghĩa, trọng tín, trọng sự ngay thẳng.

Giữa một thành phố biên giới luôn thay đổi theo dòng thương mại, miếu Quan Đế Miếu giống như nơi neo giữ sự bền vững của niềm tin.


Một Đông Hưng khác lạ, đầy trầm tư
Nếu nhìn Đông Hưng vào giữa trưa hay buổi tối, ta sẽ thấy một nhịp sống hoàn toàn khác: sáng đèn, rộn ràng, giao thương nhộn nhịp. Nhưng buổi sớm lại hé lộ một Đông Hưng khác – một thành phố chậm, trầm và nhiều suy tư.
Sự yên tĩnh ấy khiến ta nhận ra điều mà những nơi biên giới thường không dễ để thấy: đằng sau các hoạt động mua bán, đằng sau tốc độ phát triển, vẫn có những khoảnh khắc con người cần tĩnh lại, cần nhìn về những giá trị lâu bền hơn sự ồn ào thường nhật.

Kết
Không phải ai cũng có cơ hội thấy Đông Hưng trong khoảnh khắc đẹp và hiếm như vậy. Thành phố này có thể nhộn nhịp vào ban ngày, có thể rực rỡ ánh đèn vào ban đêm, nhưng buổi sớm lại mang một vẻ đẹp tĩnh lặng khó tả.
Đó là sự tĩnh lặng giúp ta cảm nhận rõ hơn nhịp thở của một thành phố biên giới – nơi mà văn hóa, tín ngưỡng và đời sống giao thoa liên tục.

—---------
CREDIT:
- Photography: Luan Nguyen
- Content: Hoài Hà
- Design: Trung Huynh





















