Giữa những con phố đông đúc, đôi khi chúng ta sẽ vô tình bắt gặp một tiệm hớt tóc nhỏ với bảng hiệu vẽ tay, ghế barber kiểu cũ, tấm gương bạc màu và tiếng kéo lách cách quen thuộc. Đó không chỉ là nơi cắt tóc, mà còn là một phần ký ức của nhiều thế hệ.
Tìm về nghề hớt tóc xưa

Nghề hớt tóc ở Việt Nam có một lịch sử lâu đời, gắn bó mật thiết với đời sống đô thị từ những ngày đầu hình thành. Thuở xưa, hình ảnh quen thuộc nhất của ngành nghề này chính là những người thợ hớt tóc trên vỉa hè: một chiếc ghế gỗ đơn sơ, một tấm gương nhỏ treo tạm trên thân cây hay bức tường, cùng vài dụng cụ giản dị như kéo, lược, dao cạo. Chỉ với từng ấy vật dụng, người thợ đã có thể hành nghề, mang đến cho khách hàng mái tóc gọn gàng, cũng như sự gần gũi, thoải mái.

những dụng cụ giản dị nhưng đủ để người thợ hớt tóc truyền thống hành nghề
Trong ký ức của tôi, hình ảnh về những người thợ hớt tóc truyền thống là đôi tay thoăn thoắt, ánh mắt tập trung, là sự cẩn trọng trong từng đường kéo, nhưng khuôn mặt, giọng điệu luôn toát ra sự vui tươi, hóm hỉnh.
Cứ mỗi lần ghé đến, người ta lại được nghe đủ câu chuyện thú vị. Từ chuyện xa, chuyện gần, chuyện nào họ cũng biết, cũng nghe qua, rồi cất dành, kể lại. Câu chuyện từ lạ lẫm bỗng hóa gần gũi, thân quen qua lời kể của của những người thợ hớt tóc.
Theo thời gian, các tiệm hớt tóc nhỏ bắt đầu xuất hiện, trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống đô thị. Những cửa tiệm này không chỉ là nơi để làm đẹp, mà còn là không gian giao lưu, trò chuyện. Là nơi người ta tìm đến để cắt tóc, để chia sẻ những mẩu chuyện đời thường, để nghe những lời khuyên giản dị từ người thợ tóc, vốn được xem như một người bạn, một nhân chứng của bao đổi thay trong khu phố.

những bảng hiệu vẽ tay đã cũ chính là dấu hiệu để nhận biết một tiệm hớt tóc truyền thống
Mỗi lần bước chân vào một cửa tiệm hớt tóc truyền thống, tôi có cảm giác như được mở cánh cửa trở về quá khứ. Không gian nhỏ bé ấy chứa đựng những âm thanh và mùi hương quen thuộc: tiếng kéo, mùi dầu gội xưa cũ thoảng trong không khí, ánh sáng vàng nhạt hắt ra từ chiếc bóng đèn treo lơ lửng. Tất cả hòa quyện, tạo thành một khung cảnh bình dị nhưng đầy ấm áp, khiến người ta thấy lòng mình lắng lại, như được sống chậm hơn.

không gian bình dị của một tiệm hớt tóc truyền thống ở Sài Gòn
Nghề hớt tóc truyền thống vốn không chỉ là một công việc mưu sinh, mà còn là một phần văn hóa gắn bó với đời sống đô thị. Ở đó, khách hàng và người thợ không chỉ trao đổi bằng dịch vụ, mà còn bằng những câu chuyện đời thường, bằng sự sẻ chia giản dị. Chính sự gần gũi ấy đã tạo nên một nét đẹp nhân văn, một sự kết nối tinh tế giữa con người với con người.
Tiếng kéo lách cách thường xen lẫn tiếng cười nói, tạo nên một âm thanh rất riêng, một nhịp điệu chậm rãi giữa dòng chảy hối hả của phố phường.
Những tiệm hớt tóc ấy giống như một góc ký ức, nơi lưu giữ sự bình dị và nhịp sống chậm rãi của một thời đã qua, để mỗi khi nhớ lại, ta vẫn thấy lòng mình ấm áp và gần gũi.

Nghề xưa chuyện nay
Ngày nay, nghề hớt tóc truyền thống đang phải đối diện với nhiều biến động. Trong khi các salon hiện đại mọc lên khắp nơi, được trang bị máy móc tiên tiến, kỹ thuật mới mẻ và phong cách thời thượng, thì những tiệm hớt tóc với dáng vẻ xưa cũ, bảng hiệu vẽ tay không bắt mắt, ít ưu đãi, quảng cáo, … lại dần trở nên mờ nhạt.
Thay vì ghé đến các tiệm hớt tóc truyền thống, đa phần người trẻ chọn làm tóc ở salon sang trọng. Còn khách hàng trung thành, vốn là những người đã gắn bó lâu năm, cũng thưa dần theo thời gian, khiến ngành nghề này, cũng như các cửa tiệm hớt tóc truyền thống ngày càng khó duy trì.

những tiệm hớt tóc truyền thống ngày một vắng khách
Khó khăn lớn nhất không chỉ nằm ở sự cạnh tranh khốc liệt, mà còn ở sự thay đổi trong thói quen và nhu cầu của xã hội. Con người ngày nay tìm đến các cửa tiệm không chỉ để cắt tóc, mà còn để trải nghiệm sự tiện nghi, sự mới mẻ và cả yếu tố thời trang. Trong khi đó, tiệm hớt tóc truyền thống vốn dựa vào sự khéo léo của đôi tay người thợ và sự gắn kết thân tình với khách hàng, lại không nhạy bén trong việc cập nhật các mẫu tóc xu hướng, hợp thời, nên dễ bị bỏ xa và ngày càng lu mờ trên thị trường hiện nay.
Vì chính sự thay đổi ấy khiến cho giá trị tinh thần của nghề hớt tóc truyền thống, vốn là sự gần gũi, sự sẻ chia và bình dị, dần bị lãng quên. Hay nói cách khác: “khi thói quen xã hội thay đổi, những giá trị tinh thần cũng đứng trước nguy cơ mai một”.

Những tiệm hớt tóc xưa không chỉ là nơi làm đẹp, mà còn là nơi con người tìm thấy sự kết nối, nơi những câu chuyện đời thường được kể ra trong tiếng kéo lách cách.
Thực trạng này đặt ra một câu hỏi lớn: “liệu nghề hớt tóc truyền thống có thể tồn tại và thích nghi trong dòng chảy hiện đại?”. Câu trả lời có lẽ không dễ để tìm ra, bởi nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự trân trọng và cả nỗ lực gìn giữ từ chính những người làm nghề, cũng như của cả cộng đồng.
Nếu không, những tiệm hớt tóc truyền thống sẽ chỉ còn lại trong ký ức, như một mảnh ghép hoài niệm của đời sống đô thị đã qua.


Kết
Khi những tiệm hớt tóc cũ dần biến mất, chúng ta không chỉ mất đi một ngành nghề, mà còn mất đi một phần ký ức tập thể. Những bảng hiệu vẽ tay kiểu cũ, tấm gương bạc màu, các mẩu chuyện thân tình … tất cả đều là mảnh ghép của đời sống đô thị, là bản sắc của một thời đã qua.
Nhìn thấy sự mai một của nghề hớt tóc truyền thống, tôi không khỏi cảm thấy tiếc nuối. Không chỉ là tiếc cho một nét đẹp truyền thống sắp sửa mất đi, mà còn là tiếc cho những gì mà thời đại đã khiến con người dần lãng quên mất.
Rồi sau hớt tóc truyền thống, những ngành nghề nào, cửa tiệm nào sẽ mai một và mất dần đi? Đứng từ xa, đưa mắt nhìn ngắm tấm bảng hiệu vẽ tay đã phai màu, tôi cứ vậy mà băn khoăn mãi …

—------
CREDIT:
- Photography: Luan Nguyen
- Content: Giang Huynh
- Design: Phuong Nguyen





















