Đi chậm qua Ba Vì, đình đền hiện ra bình yên trong sự tĩnh lặng
Nếu có dịp ghé thăm Ba Vì, bạn có thể rất dễ bỏ qua các ngôi đình, đền cổ. Chúng không nằm trên trục đường lớn, không bảng chỉ dẫn rực rỡ, không đông người ra vào. Chỉ khi bạn đi chậm lại, rẽ vào những con đường làng nhỏ, những công trình ấy sẽ tự nhiên hiện ra một cách lặng lẽ, trầm mặc, gần như không có nhu cầu được chú ý.
Những ngôi đình, ngôi đền ở Ba Vì thường nằm gọn trong không gian làng: bên gốc đa, cạnh bờ ao, sát triền ruộng hoặc nép mình sau rặng tre. Không gian xung quanh yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng gió lùa qua mái ngói, tiếng bước chân vang nhẹ trên nền gạch cũ.

Chính sự tĩnh lặng ấy khiến đình đền nơi đây không mang dáng dấp của một điểm tham quan, mà giống như một phần đời sống vẫn đang tiếp diễn.
Đình Thụy Phiêu và những chi tiết chạm trổ gần 500 năm tuổi
Đình Thụy Phiêu là một trong những ngôi đình cổ nhất Việt Nam với niên đại khoảng đầu thế kỷ 16 (gần 500 năm tuổi). Đây là di tích quốc gia thờ Thành Hoàng làng và Tản Viên Sơn Thánh, nổi tiếng với kiến trúc gỗ thông đỏ, cột to và điêu khắc dân gian độc đáo.
Hệ thống đầu đao cong vút, chạm khắc chi tiết long, ly, quy, phượng. Các bộ vì nách và đầu dư mang đậm dấu ấn kiến trúc thời Mạc, tạo hình mềm mại, tinh xảo. Bên trong có gác thờ lửng từ thời Lê Trung Hưng với cảnh "mả táng hàm rồng" và chạm khắc các con vật dân gian như chuột, thằn lằn, lợn.



Những chi tiết ấy không chỉ để trang trí. Chúng phản ánh tư duy thẩm mỹ, tín ngưỡng và thế giới quan của người xưa. Rồng phượng không dữ dội, không phô trương quyền lực, mà mềm mại, uyển chuyển. Hoa văn không dày đặc, nhưng đủ để tạo chiều sâu cho không gian kiến trúc.


Đứng trong đình, khi không có người, những đường nét chạm trổ như chậm rãi kể lại câu chuyện của một thời đã qua, không cần lời lẽ dài dòng, chỉ bằng hình khối và chất liệu.
Đình cổ Đông Viên với dáng dấp nguyên bản của đình làng Bắc Bộ
Đình Đông Viên mang dáng dấp rất điển hình của đình làng Bắc Bộ: mái thấp, độ vươn vừa phải, kết cấu gọn gàng, không cầu kỳ quá mức. Chính sự giản dị ấy lại tạo nên cảm giác gần gũi.



Những viên ngói cũ xếp lớp đều đặn, những mảng tường đã sẫm màu thời gian, nền gạch mòn dấu chân người… tất cả cho thấy đình không chỉ tồn tại như một di tích, mà từng là trung tâm sinh hoạt của cộng đồng.




Ở đình Đông Viên, không gian không áp đặt cảm giác linh thiêng nặng nề. Thay vào đó là sự quen thuộc, như thể nơi này đã chứng kiến bao thế hệ lớn lên, sinh hoạt, sum họp rồi rời đi.
Đình Cam Đà - dấu ấn kiến trúc nghệ thuật hơn 300 năm tuổi
Đình Cam Đà là một trong những công trình tiêu biểu cho nghệ thuật kiến trúc đình làng Bắc Bộ. Với tuổi đời hơn 300 năm, đình vẫn giữ được bố cục truyền thống cùng hệ khung gỗ đồ sộ.


Những hàng cột lớn, kết cấu chồng rường – kẻ bẩy thể hiện trình độ kỹ thuật cao của thợ mộc xưa. Các mảng chạm khắc trên vì kèo, xà ngang vừa có tính trang trí, vừa mang ý nghĩa biểu trưng. Mọi chi tiết đều được tính toán để vừa chắc chắn, vừa hài hòa với tổng thể.





Không gian đình rộng, thoáng, ánh sáng lọt qua các khe mái tạo nên cảm giác trầm ấm. Ở đó, người ta không chỉ nhìn thấy một công trình kiến trúc, mà còn cảm nhận được sự bền bỉ của một giá trị đã tồn tại qua nhiều thế kỷ.
Đình đền luôn là một phần không thể tách rời của Ba Vì
Đi hết một vòng Ba Vì, ghé qua những ngôi đình, ngôi đền cổ, người ta dễ nhận ra một điều: đình đền ở đây không đứng riêng lẻ. Chúng gắn chặt với làng, với con đường, với nhịp sống xung quanh.
Không cần đông người, không cần lễ hội, đình đền vẫn ở đó như một phần ký ức sống của vùng đất. Chúng tồn tại không phải để được ngắm nhìn, mà để cùng làng đi qua thời gian.


Ba Vì vì thế không chỉ có núi, có rừng, mà còn có những lớp trầm tích văn hóa lặng lẽ. Và trong những lớp trầm tích ấy, đình đền chính là phần hồn còn ở lại, đủ để người ta dừng chân, nhìn lại và hiểu hơn về xứ Bắc một thời.
Kết
Rời Ba Vì, những ngôi đình, ngôi đền lặng lẽ khuất dần sau rặng cây và mái ngói cũ. Không có cảm giác "đi tham quan" trọn vẹn, chỉ là một chuyến ghé thăm đủ chậm để nhìn, đủ gần để cảm. Ở đó, đình đền không đứng riêng lẻ như những di tích, mà hiện diện như một phần đời sống nơi ký ức, tín ngưỡng và sinh hoạt làng quê đan vào nhau qua nhiều thế hệ. Và có lẽ, chính sự âm thầm ấy mới là cách Ba Vì giữ lại hồn xưa của mình: không phô trương, không vội vã, chỉ cần còn đó, là đã đủ.
—---------
CREDIT:
- Photography: Luan Nguyen
- Content: Hoài Hà
- Design: Phuong Nguyen





















